Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Cái kết hạnh phúc không thể dành cho người thứ ba

 Em đã bán rẻ bản thân, tự nhận mình là ý trung nhân. Em đã bán đi niềm tin vô điều kiện khi anh không hẹn, không thề ước. 

23 tuổi, em chờ gì ngoài một tình ái thực bụng? Một lần nữa em lại bước trên con đường năm xưa, với người em dốc trọn niềm tin. Em quay cuồng yêu thương hận ghét, không biết đổ lỗi cho ai ngoài bản thân. Tuốt là tại em, nếu em còn con gái, em sẽ xứng đáng nhận được thương tình trân trọng từ anh. Tại em ngay từ đầu đã bán rẻ bản thân, tự nhận mình là bồ. Tại em đã bán đi niềm tin vô điều kiện khi anh không hứa hẹn, không thề ước. Vì yêu anh, em tự nhủ với lòng chỉ là một ngày thôi, dù anh yêu có thật lòng hay không, em vẫn muốn được yêu.

 Ảnh minh họa: MM 

Biết trách ai ngoài bản thân, khi em không đẹp, thậm chí là xấu, mọi người nói em hư, chỉ đáng để quen qua đường, nhưng ai hiểu rõ con người em chứ? Hay người ta nói chỉ vì em quen với anh? Em đã dằn vặt bản thân như thế nào khi không còn trọn vẹn dành cho anh, giờ lại mang trên người hàng tá miệng thế. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến em phải nhụt lòng mà buông tay anh. Em đã nói chẳng thể nào đứng nhìn người mình yêu chịu quá nhiều thiệt thòi, vì cuộc đời anh đã khổ quá rồi. Em tự dày vò mình, không có tư cách gì để bắt anh phải chọn lựa. Nhìn em mà xem, em từng là người đến trước, từng hiểu cảm giác bị bồ phản bội là như thế nào.

Em muốn giành anh là của riêng mình, nhưng anh nghĩ em có đủ kiêu dũng nhìn anh đứng giữa ngã ba đường? Anh không thể bỏ một người đàn bà từng gắn bó với mình ngần ấy thời kì, cũng không thể phủi đi một cô gái yêu anh quỵ lụy như em. Em hiểu được chị yêu anh rất nhiều, chị luôn bên cạnh lo âu cho anh, chị cũng như em, bằng lòng đứng ngoài nhưng chị hơn em rất nhiều.

Yêu anh, em đã vượt qua ích kỷ bản thân. Em nhận ra nên buông để người mình yêu được hạnh phúc. Em chẳng thể này một người lính ra trận khi trong tay không có khí giới. Em lấy quyền gì mà đòi cướp anh khỏi người đàn bà đó. Em quá nhỏ bé để hiểu được thế giới của anh như thế nào, thế mà vẫn tự cho mình cái ngông mộng ảo là anh sẽ quay về?

Em không thể nào nghĩ xấu cho anh vì không phải là anh, người ta không phải là anh, không ai hiểu được cảm giác anh như thế nào. Em cũng không dám nhìn vào sự thực đang phơi bày trước mắt, nó phũ phàng lắm. Yêu em? Yêu em vì sao không là của riêng em? tại sao lại san sớt tình ái đó. Anh có biết em mâu thuẫn rất nhiều, không thể hận, cũng chẳng thể nguôi ngoai về anh, hóa ra chính em mới là kẻ đáng hận nhất. Dù muốn hay không, em chỉ là kẻ thứ ba. Cái kết của kẻ thứ ba không bao giờ có được hai từ hạnh phúc, phải không anh?

 Phương 

 * Gửi tâm tư của bạn về  changnang@ngoisao.Net  để được bạn đọc chia sẻ, gỡ rối 

Nguồn: ngoisao.Net

Link: http://ngoisao.Net/tin-tuc/phong-cach/tam-tinh/cai-ket-hanh-phuc-khong-the-danh-cho-nguoi-thu-ba-2872675.Html

Ý kiến bạn đọc [ 0 ]


Ý kiến của bạn